Ban đầu Lục Uyển chỉ yên lặng lắng nghe, nhưng khoảnh khắc tiếp theo, hai mắt nàng chợt sáng lên, cười hì hì nhìn huynh trưởng: "Ca, muội thấy suy nghĩ này của huynh không đúng rồi. Nếu đã có kẻ muốn ngầm ra tay với người bên cạnh huynh, vậy thì càng phải để Song Nhi ra ngoài chứ!"
Lục Uyển vừa mở miệng, Lục Phàm đã biết ngay nàng đang mưu tính điều gì, lập tức trừng mắt lườm một cái: "Muốn câu cá thì muội tự lấy thân mình ra làm mồi đi, tu vi của Song Nhi chưa đủ, rất dễ xảy ra chuyện ngoài ý muốn đấy."
Nơi đây là Đế đô, ngư long hỗn tạp, cao thủ nhiều vô kể. Lục Phàm tuy là chỉ huy sứ nhưng chưa thực sự nắm trọn cỗ lực lượng Thần Vũ vệ này trong tay, con mãnh long quá giang như hắn vẫn còn cách thời kỳ cực thịnh một khoảng rất xa.Lục Uyển muốn lấy Song Nhi ra làm mồi nhử, nhưng sơ sẩy một chút là chuốc vạ vào thân như chơi.
"Cũng được, vậy muội tự ra trận!" Lục Uyển hất nhẹ mái tóc, vô cùng đắc ý cười hì hì: "Với nhan sắc của Lục nữ thần ta đây, chẳng phải thả mồi là cắn câu ngay sao!"




